Cúng chay, cúng mặn từ lâu đã gây ra rất nhiều tranh cãi và tranh luận. Yếu tố này đã tồn tại từ xa xưa đến nay, và rất nhiều thầy, nhiều sư cũng đã từng đề cập. Chúng tôi không mong đợi mình là người đưa ra kết luận đúng hay sai. Điều đúng đắn hay không là do mỗi người tự quyết định.
Tuy nhiên, có một ý kiến khá thú vị:
“Em chỉ cúng trái cây và bánh hoa. Chị nghĩ đơn giản là người mất rồi mà nạp năng lượng oán của các con vật khác thì sẽ không được tốt.”
Dĩ nhiên, không con vật nào muốn trở thành vật cúng tế. Ai cũng yêu quý sinh mạng của mình.
Việc cúng bánh trái, hoa quả làm chúng tôi nhớ đến một video của một thầy rất nổi tiếng tại Việt Nam. Thầy có chia sẻ rằng hồn ma từ Mỹ, từ châu Âu đang “xin visa” nhập cảnh vào Việt Nam, vì ở Việt Nam có cúng cô hồn, cúng đủ loại đồ ăn. Trong khi tại các nước Âu Mỹ, khi ra mộ người ta chỉ đặt hoa.
-(1).png)
Hoa có được không? Thì cũng ráng mà “ngồi nhai”.
Nhiều vong ở Tây phương “xin visa” vào Việt Nam vì bên Việt Nam có đồ ăn cúng đầy đủ hơn.
Họ thèm ăn nhưng không ai cúng cho họ.
Điều này phụ thuộc vào văn hóa. Phụ thuộc vào việc khi còn sống, người đó thực hành theo nghi thức nào. Khi mất đi, họ không còn bám chấp vào những quan niệm đó nữa.
Ví dụ một người Mỹ khi còn sống chưa bao giờ thấy gia đình mình cúng đồ ăn, thì khi mất đi họ cũng không chấp niệm rằng phải có món ăn cụ thể. Họ không ám chấp rằng cần phải cúng McDonald’s hay Pepsi. Họ chỉ thấy trước mộ người ta đặt hoa và điều đó là bình thường.
Do đó, mọi thứ tùy thuộc vào người mất, vào oán chấp, oán niệm của họ như thế nào.
Khi cúng những đồ ăn có nguồn gốc từ con vật trong trạng thái sợ hãi, tức giận, thì năng lượng đó được xem là năng lượng tiêu cực.
Ở người Hồi giáo có khái niệm thực phẩm halal. Trước khi sử dụng, họ đọc kinh cầu nguyện cho con vật đó để không mang theo năng lượng tiêu cực.
Trong Phật giáo có khái niệm “tam tịnh” – không thấy, không nghe, không biết con vật bị giết như thế nào. Như vậy đã tránh được một phần nghiệp.
Ngoài ra, trước khi sử dụng thực phẩm, có thể đọc kinh để giảm bớt tội nghiệp, hồi hướng để con vật được an nghỉ.
Nhân đây, có một mẹo được chia sẻ:
Tại Mỹ hoặc nhiều nơi khác, khi lái xe có thể gặp trường hợp nai băng ngang đường và bị đâm phải. Dù cố gắng tránh, tai nạn vẫn xảy ra. Hoặc nhìn thấy chó, mèo bị xe cán trên đường mà không ai xử lý.
Trong những trường hợp đó, có thể làm một việc công đức:
Dùng giấy (có thể là giấy bách hợp), quấn con vật lại, đọc một ít kinh hồi hướng cho nó. Thường là đọc chú Phật đỉnh tôn thắng vì ngắn và mạnh. Nếu có thời gian có thể đọc kinh Địa Tạng.
Khuyên nhủ con vật đừng bám chấp vào sân si, vào hình hài này nữa. Hãy siêu thoát. Hãy tiếp tục quá trình luân hồi. Đừng bám chấp vào thể xác.
Có thể rải một ít tro nhang, dùng nhang trầm hoặc gỗ đàn hương, quấn lại và bỏ vào thùng rác gần đó.
Việc này được xem là giúp giải oan nghiệp, giải bớt bám chấp của con vật, hồi hướng để thức tỉnh Phật tánh và có thể luân hồi sang một kiếp sống tốt hơn.




